Tưởng tượng 20 năm sau vào một ngày hè em về thăm lại trường cũ mang tới dàn ý chi tiết, cùng 20 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 9 tham khảo, có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thiện bài viết số 2 lớp 9 đề 1 hay hơn.

Bạn đang xem: Tưởng tượng 20 năm sau vào một ngày hè em về thăm lại trường cũ

*
Trường cũ

Khi viết dạng đề này, các em cần lưu ý sử dụng nhuần nhuyễn phương thức tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm để bài văn của mình sinh động hơn. Sau 20 năm quay lại thăm trường cũ, biết bao kỷ niệm chợt ùa về. Lúc này cảm xúc của bạn sẽ ra sao? Nào hãy cùng tham khảo bài viết dưới đây để có thêm nhiều ý tưởng mới các em nhé:

Đề bài: Tưởng tượng hai mươi năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho 1 bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó”


Tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ


Dàn ý tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ

1. Mở bài:

Cần thơ, ngày…tháng …năm…Bạn…

2. Thân bài:

a) Những lí do thăm hỏi đầu thư.

Lí do viết thư (tưởng tượng: VD: Soạn vỡ thấy tấm hình lớp chụp chung….)

b) Nội dung thư:

– Giới thiệu tên trường? (Tưởng tượng đến trường vào thời điểm nào? Lí do đến trường)

– Miêu tả con đường đến trường (so sánh lúc trước và bây giờ? Thay đổi như thế nào? Cảm xúc?)

– Miêu tả các phòng lớp (Phòng vi tính? Phòng TN? Dụng cụ, thiết bị đổi khác ra sao?…). Các dãy phòng: phòng giám hiệu, phòng bộ môn, phòng đoàn đội…(So sánh )

– Miêu tả khoảng sân trường? (so sánh xưa và nay)? Những băng ghế? gốc bàng, hàng phượng (Còn như xưa ? đã già hay đã trồng cây khác?)

– Miêu tả những hình ảnh, sự vật gắn với kỉ niệm thời xưa? Nêu cảm xúc? Thầy cô? Bạn bè?

– Gặp lại thầy cô? Thầy cô cũ còn không? Thầy cô mới như thế nào? (Vui vẻ?). Thầy hiệu trưởng về hưu hay đã mất?

– Gặp lại thầy cô chủ nhiệm lớp 9A…? Cô thay đổi ra sao? Nhưng vẫn còn những nét gì? (Giọng nói? Ánh mắt? Khuôn mặt lộ vẻ xúc động?)

– Cô trò nhắc lại kỉ niệm cách đây 20 năm:

Trò hỏi thăm các thầy cô cũ? Báo cho cô biết tình hình một số bạn học? Về công việc của mình?Tâm trạng cô ra sao?Tình cảm em như thế nào?

3. Kết luận:

Cuối thư: Thăm hỏi sức khoẻ và chúc bạn?Lời chào

Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ – Mẫu 1

Trường học từ lâu đã trở thành ngôi nhà thân thương thứ hai của mỗi con người chúng ta trong quãng thời gian đi học, cắp sách tới trường. Vì vậy, gắn bó với mái trường, yêu tha thiết mái trường khi phải rời xa sau một khoảng thời gian dài là một thứ tình cảm thường trực trong tiềm thức của mỗi con người. Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Liệu 20 năm nữa, về thăm trường thì khung cảnh sẽ có gì đổi khác? Cảm xúc khi ấy sẽ ra sao? Thầy cô liệu còn nhớ tới mình nữa không nhỉ?”. Câu hỏi ấy không chỉ của riêng mình tôi mà còn của rất nhiều những người học sinh khá nữa. Và rồi, một hôm đang liu thiu trước ô cửa sổ phòng làm việc, tôi đã mường tượng được khung cảnh và cảm xúc 20 năm sau trở về thăm trường cũ.

Một buổi sáng đẹp trời, tôi có dịp được trở về thăm lại ngôi trường cũ hồi cấp hai của mình. Cũng đã hơn 20 năm rồi tôi mới có cơ hội được quay lại chốn cũ để gặp những người xưa. Khung cảnh ngôi trường cũng không thay đổi đáng là bao. Vẫn là ngôi trường rộng với ba dãy nhà, mỗi dãy cao ba tầng. Hai dãy nhà: một dãy đối diện cổng trường và một dãy bên tay phải là dãy nhà dành cho học sinh, là lớp học dành cho học sinh. Còn dãy nhà bên tay trái từ cổng trường bước vào là dãy nhà dành cho giáo viên phụ trách bộ môn, các ban hành chính và phòng họp hội đồng, phòng dành cho hiệu trưởng và phó hiệu trưởng. Từ cổng trường bước vào là sân trường. Sân trường vẫn như xưa, vẫn rất rộng và ngợp bóng cây che mát trong những ngày hè oi bức. Ngày tôi trở về trường cũng là lúc học sinh đang được nghỉ hè nên sân trường quang vắng quá. Tôi lặng lẽ, lững thững bước từng bước trên sân trường tràn ngập ánh nắng và bóng cây mà lòng không khỏi bồi hồi xao xuyến. Tôi tiến vào tham quan lại từng gian phòng học. Lớp học vẫn vậy nhưng đã được sửa lại cho khang trang hơn, sạch sẽ hơn. Từng phòng học đã được quét lại sơn sáng bóng và được trang bị những thiết bị mới hơn, tân tiến hơn như: máy chiếu, ti vi, bảng sau 20 năm cũng đã được thay mới,… để phục vụ cho việc học của học sinh tốt hơn.

Đang mải bước dọc theo lối hàng lang phòng học sinh để đi sang dãy phòng của giáo viên trong trường thì tôi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Đó là cô Lan – cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 9 (cuối cấp hai) của tôi. Cô vẫn như xưa, vẫn là dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt biết cười và gương mặt hiền hậu. Chỉ có khác là mái tóc của cô đã bạc hơn xưa và mặt cũng có nhiều nếp nhăn hơn. Tôi cất tiếng nhỏ nhẹ chào cô:

– Em chào cô ạ.

Cô quay ra và nhìn tôi một hồi lâu, ban đầu hơi ngạc nhiên:

– Con là ….

– Con là Linh ạ. Học trò cũ của cô đây.

Khi nhận ra tôi, cô nhìn tôi và cười thật trìu mến. Nụ cười mà hơn 20 năm nay tôi đã không được ngắm nhìn lại mà cảm nhận hơi ấm.

Đang chìm trong tưởng tượng thì bỗng có tiếng gọi của chị đồng nghiệp và tôi choàng tỉnh giấc. Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng tôi tự nhủ ở trong lòng là sẽ biến giấc mơ đó thành hiện thực. Nhất định sẽ có lần tôi trở về trường cũ thăm lại thầy cô và bạn bè thân thương của mình.

Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ – Mẫu 2

Quang Hải thân mến!

Hôm nay, chắc có lẽ là ngày đáng nhớ nhất. Cái ngày mà tôi được trở về tuổi thơ, được trở về cái nơi đầy kỉ niệm ấy. Nhưng tôi giờ đây không còn là tôi của hai mươi năm trước nữa. không còn là một cậu học sinh ở thuở cắp sách mà tôi với tư cách là một bậc phụ huynh, tôi quay trở về nơi ấy, cái nơi mà tôi đã gắn bó với biết bao kỉ niệm đẹp trong bốn năm thời trung học. Đó là trường tôi, ngôi trường tọa lạc trên con đường Nguyễn Trãi thân thương: trường Trung học cơ sở Kim Đồng. Nay tôi viết thư gửi để kể cho cậu nghe về buổi thăm trường ngày hôm đó.

Sáu giờ sáng, tôi khoác trên vai một chiếc cặp xinh xinh, nhưng nó không phải của tôi mà là của thằng con bé nhỏ mới bước vào lớp sáu của tôi. Tôi hiểu cái cảm giác ngỡ ngàng của con tôi, nó chưa quên được những tháng ngày chơi đùa ở thời tiểu học, quả thật thì hồi ấy tôi có khác gì nó đâu. Bạn biết không, đứng trước cổng trường, tôi thầm nghĩ, thấm thoát đã hai mươi năm, sao cái cổng trường lại thân thương đến thế! Sao mà hồi ấy, bốn năm trời, chúng ta lại không dành thời gian để ngắm nhìn nó nhỉ? Trước cổng trường thì vẫn cứ thế, không thay đổi gì mấy. Bác vẫn đứng đấy, Bác vẫn để hàng chữ: “Trường Trung học cơ sở Kim Đồng” đầy thân quen. Chắc Bác cổng vẫn còn yêu nghề, vẫn còn muốn dang tay đón học sinh vào đây mà! “Thế thì tôi nhờ Bác chăm sóc thằng con giùm tôi nhé!” – Tôi nghĩ thầm. Tôi dẫn con bước vào trường, phòng bảo vệ bây giờ khác xưa rất nhiều, nó đã không còn là một khu phòng nhỏ nhắn trước cổng mà nó đã được xây lên đúng chất “phòng bảo vệ”. Tôi ghé vào, nó đã được xây rộng ra, sơn phết một màu vàng nhạt. Còn có cả máy tính để thống kê gửi xe nữa, tôi nhìn quanh, hai bác bảo vệ vẫn ngồi đấy. Tóc các bác dường như điểm vài sợi bạc trắng, đồng phục hai bác vẫn không thay đổi, vẫn một tông quần áo xanh rêu ấy. Dường như nó đã nhạt dần chắc là vì muốn nhắc nhở học sinh phải ghi nhớ công sức của những người bảo vệ.

Tiếp theo, tôi nhìn vào dãy nhà khu A. Nó được tu sửa rất nhiều, giờ đây nó được khoác lên mình một chiếc áo mới. một chiếc áo hai màu trên vàng nhạt, dưới pha nâu. Ôi, cái khu A ngày nào giờ chắc cũng đã quên tôi rồi! Tôi nén cảm xúc bước vào trong. Sân trú thì còn đấy mà phòng vi tính đã đi đâu mất rồi. Thay vào đó là phòng bóng bàn, chắc nhà trường đã thêm môn này vào phần thể dục ngoại khóa đây? Con tôi chạy nhanh lên lầu, bước vào lớp, còn tôi vẫn đứng đấy.

Tôi nhìn bao quát cả ngôi trường thân thương của mình, trông nó thật thân quen mặc dù nó đã thay đổi ít nhiều nhưng vẫn có chút gì đó bồi hồi trong tôi. Nó vẫn là ngôi trường của hai mươi năm trước, một ngôi trường chất chứa bao kỉ niệm. Điều đầu tiên lọt vào mắt tôi là sân trường, bây giờ nó rộng hơn xưa rất nhiều, nó còn có cả khu chơi thể thao như bóng bàn, bóng rổ,… Tôi nghĩ “bọn trẻ bây giờ sướng thật, thật chả bù với mình ngày xưa”. Tiếp đến, tôi bước vào nơi mà không xa lạ gì với tôi “phòng giám thị”. Nơi đây đã làm tôi nhớ đến rất nhiều thứ từ vui đến buồn rồi đến sợ sệt, chẳng khác gì hai mươi năm trước đây. Các thầy vẫn như xưa,nhưng có thêm vài người mới. Tôi lễ phép chào hỏi các thầy, tôi nghĩ rằng có lẽ sau bấy nhiêu thời gian đó chắc chắn các thầy đã quên tôi rồi. Tôi bất ngờ với thầy Sinh – người thầy mà tôi cảm thấy rất sợ ngày ấy bỗng nhận ra tôi “A! Thiên Bảo đây mà, cái thằng học trò nhộn nhất trường phải không?”. Tôi chỉ biết cười mà trong lòng rung lên biết bao niềm xúc động. Tôi nhìn xung quanh, nó vẫn như thế, chỉ có điều ba mươi hai chiếc camera ngày xưa giờ đây đã “sinh sôi nảy nở” thành sáu mươi bốn cái. Tôi chào các thầy, tôi bước ra. Bạn biết không, thật bất ngờ làm sao khi tôi thấy một người phụ nữ đang bước lại gần, không đâu xa lạ đó là cô chủ nhiệm lớp chín của tôi. Tôi xúc động, nghẹn ngào không nói thành lời, trong lòng mong muốn được chạy đến ôm lấy cô. Tôi tiến lại gần cô. Cô giờ đây đã có tuổi, mái tóc đen huyền ngày xưa của cô giờ đây cũng đã phai dần theo năm tháng. Trán cô đã có rất nhiều nếp nhăn hơn. Cô nhìn tôi một lúc, hình như cô đang trắc nghiệm lại trí nhớ của mình. Bỗng cô thốt lên với một giọng truyền cảm năm xưa. “A! Thiên Bảo phải không?”. Tôi xúc động cúi chào cô, cô đánh nhẹ vào vai tôi , hỏi thăm bao điều. Xong hai cô trò chúng tôi cùng đi tham quan các lớp học. Mới đó đã hơn tám giờ, cũng đã đến giờ tôi phải trở về với cương vị người lớn. Tôi phải đi làm. Cô tiễn tôi ra ngoài cổng. Hai cô trò nhìn nhau đầy quyến luyến. Tôi chào cô rồi lên xe ra về.

Xem thêm: " Giàn Giáo Tiếng Anh Là Gì? Dàn Giáo/Giàn Giáo Tiếng Anh Là Gì

Buổi về trường hôm nay đã gợi lên trong tôi biết bao kỷ niệm từ vui đến buồn. Thật đáng tiếc là bạn lại không có ở đây. Nếu có ở đây, chắc chắn cậu cũng sẽ có những suy nghĩ và cảm xúc giống như tôi vậy. Tôi cũng rất hối hận vì sao ngày ấy tôi không cố gắng ngoan hiền mà lại quậy phá, khiến thầy cô đau buồn như thế. Tôi giờ đây đã là một ông bố ba mươi năm tuổi, tôi đã có nghề nghiệp ổn định. Nhưng đối với tôi, tôi vẫn mãi là một cậu học trò hay nghịch ngợm của cô tôi, của trường tôi.

Bạn của Hải

Thiên Bảo

Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ – Mẫu 3

*
Tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ