Trường học được xem là mái nhà thứ hai của chúng ta. Đến trường, chúng ta không chỉ được mở mang kiến thức, học hỏi thêm nhiều điều mới mà còn có những người bạn, người thầy quý giá luôn sẵn sàng chia sẻ, động viên.

Bạn đang xem: Văn tả trường lớp 5

BÀI MẪU1: MÁI TRƯỜNG- NƠI LƯU GIỮ NHỮNG KỈ NIỆM QUÝ GIÁ

*

Mái trường chính là nơi lưu giữ một phần ngây ngô, trong sáng nhất của mỗi chúng ta. Chốn thân thương ấy luôn khiến cho trái tim ta phải xao xuyến, bồi hồi khi nhớ về nó, giống như lật lại những trang sách đẹp nhất về tuổi học trò.

Ngôi trường nhỏ xinh của tôi được bao quanh bởi đầm sen rộng luôn tỏa hương thơm ngát mỗi khi hè đến. Đi trên con đường làng nhỏ hẹp, lũ học sinh chúng tôi thường tranh thủ ngắm nhìn những bông lúa đương thì con gái, hương lúa theo gió thơm ngào ngạt cả cánh đồng. Trường tuy nhỏ nhưng luôn tạo cảm giác ấm áp và bình yên. Cổng trường màu vàng với chiếc biển xinh xắn lúc nào cũng rộng mở với chiếc biển xinh xắn nhìn thật giản dị, gần gũi. Trên sân trường trồng rất nhiều những khóm hoa mẫu đơn và những cây to cho bóng mát. Những cây bàng, cây phượng với tán lá rộng thường là chỗ ngồi ưa thích của chúng tôi mỗi giờ ra chơi. Ở đó, chúng tôi cùng nhau ôn lại bài, thủ thỉ những câu chuyện hoặc chơi chuyền, nhảy dây. Lớp học tuy đơn sơ nhưng chưa bao giờ thiếu thốn lại là chốn thân thương mà mỗi chúng tôi đều không nỡ rời xa. Chiếc bảng đen và bộ bàn ghế gỗ dường như luôn đọng lại hương vị của thời gian. Bên dưới là tủ sách nhỏ gồm truyện tranh và sách tham khảo.

Mỗi ngày đến trường dường như đều có những bất ngờ nho nhỏ đang chờ đón chúng tôi. Thầy cô giáo tuy trang nghiêm nhưng cũng thật dịu dàng và gần gũi, không ngại hướng dẫn, chỉ bảo cho chúng tôi từng li từng tí. Ngoài kiến thức sách vở, chúng tôi còn có những buổi sinh hoạt ngoại khóa, những giờ lao động tập thể. Nhờ thế mà chúng tôi trở nên cởi mở hơn, sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện và cảm xúc khó nói. Một phần đẹp nhất của tuổi thơ tôi đã được gửi lại dưới mái trường này. Mỗi mùa phượng nở, chúng tôi lại thi nhau nhặt những cánh phượng rơi để ép vào trang giấy. Và khi thu chợt đến, sự dịu ngọt của quả bàng chín cứ vương vấn trong miệng mãi không thôi . Tất cả đã tạo nên một miền ký ức tuyệt đẹp, một nơi nương náu cho tâm hồn để qua những ngày giông bão.

Tôi vẫn ước mình có một tấm vé trở về tuổi thơ để được sống lại những ngày tháng hồn nhiên, trong trẻo dưới mái trường mến yêu. Nó đã trở thành chốn bình yên để tôi vượt qua những ngày giông bão, tiếp tục bước đi trên con đường đời

BÀI MẪU2: MÁI TRƯỜNG- NƠI KHỞI NGUỒN CỦA MỌI GIẤC MƠ


*

Mỗi khi nhắc về thời học sinh, tôi lại bồi hồi nhớ về mái trường mến yêu- nơi đã giúp tôi hình thành nhân cách và lối sống. Hình ảnh mái trường dường như chưa bao giờ phai nhạt mà luôn trở đi trở lại trong tâm trí tôi, đưa tôi về một thời áo trắng hồn nhiên, trong sáng.

Trường của tôi mang chút gì đấy cổ kính mà vẫn rất hiện đại. Cổng trường to và rộng lắm. Ở mỗi góc sân đều được trồng những cây cổ thụ tỏa bóng râm mát. Những hàng ghế đá dưới gốc bàng, gốc phượng thường là chỗ lý tưởng cho học sinh hóng mát, trò chuyện hoặc ôn bài. Những lớp học mang kiến trúc Pháp thơ mộng, cổ kính là điểm nhấn của ngôi trường. Mỗi sáng sớm, mái ngói đỏ tươi lại sáng bừng lên một cách lạ thường. Trên sân trường lúc nào cũng rộn ràng, huyên náo bởi tiếng chim hót và tiếng các bạn học sinh chơi đùa. Ngoài bàn ghế và bảng đen, chúng tôi còn có dàn máy tính, máy chiếu để tìm hiểu thêm về bài học hoặc thuyết trình mỗi giờ lên lớp.

Dưới mái trường mến yêu, chúng tôi đã được học những bài học đối nhân xử thế, học cách yêu thương và sống đẹp. Những người thầy, người cô luôn để lại ấn tượng trong lòng chúng tôi bởi sự uyên bác mà vẫn rất mực gần gũi, tâm lý. Hầu như tiết học nào chúng tôi cũng bị choáng ngợp bởi sự hiểu biết phong phú và các câu chuyện hấp dẫn của các thầy cô. Ngoài kiến thức sách vở, nhà trường cũng rất chú ý rèn luyện cho học sinh những kỹ năng khác. Chúng tôi được hướng dẫn cách tự nghiên cứu, tự giải quyết vấn đề, những buổi tranh luận thường xuyên được tổ chức để tăng khả năng sáng tạo của học sinh. Những người bạn tinh nghịch mà rất đỗi chân thành cũng là một phần không thể thiếu của thời học sinh tươi đẹp. Cùng gắn bó dưới một mái trường, chúng tôi cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc hồn nhiên nhất của người học sinh. Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có thể tìm được một người thứ hai cùng tôi thức đêm ôn bài hay sẵn sàng cổ vũ, động viên mỗi khi tôi vấp ngã.

Tất cả những hồi ức tuyệt đẹp ấy đã thêu dệt lên tôi của quá khứ, hôm nay và cả sau này. Những năm tháng ấy đã giúp tôi có thêm niềm tin và động lực để tiếp tục chặng hành trình tiến tới thành công.

BÀI MẪU3: MÁI TRƯỜNG - NƠI LƯU GIỮ KÍỨC

*

Những năm tháng gắn bó với mái trường dường như luôn là khoảng thời gian vô cùng đặc biệt trong cuộc đời mỗi người. Một chút ngây ngô, hồn nhiên đã được gửi lại mái trường xưa, để rồi giờ đây khi nhìn lại, biết bao kỉ niệm tươi đẹp về thời áo trắng lại như lớp sóng mạnh mẽ ùa về.

Hình ảnh mái trường nhỏ xinh đã trở thành chốn hạnh phúc và bình yên trong tâm trí tôi. Nhớ hồi nào còn được mẹ dắt tay trong ngày đầu đến lớp, ngôi trường với tôi ngày ấy mới thật trang nghiêm và lạ lẫm làm sao. Tôi cầm tay mẹ bước đi trong rụt rè và e sợ, giống như chú chim non ngày đầu rời tổ để tung cánh bay đến khoảng trời mới. Bước qua cánh cổng trường bằng sắt, dường như cả một thế giới mới lạ đang hiện ra trước mắt tôi. Những dãy nhà ba tầng được sơn màu vàng tươi đang bừng sáng trong ánh nắng ban mai. Và ở trên cao, lá quốc kỳ tung bay trong gió làm dậy lên một cảm giác thiêng liêng kỳ lạ. Trên sân trường có rất nhiều những tốp học sinh đang vui đùa thỏa thích, cùng nhay chơi nhảy dây, đá bóng hay rồng rắn lên mây. Nhìn mặt ai cũng ánh lên một niềm vui rạng rỡ, khiến cho tôi có cảm giác họ thật dễ thương và dễ mến. Kể từ ngày ấy, giữa tôi và mái trường đã có một sợi dây kết nối vô hình. Tôi nhanh chóng hòa nhập và làm quen với các bạn mới, cùng học, cùng chơi và tiếp thu biết bao điều bổ ích. Ở trường, chúng tôi đã cùng nhau trải qua những phút giây đặc biệt và ý nghĩa. Dưới sự chỉ bảo ân cần của cô giáo, đứa nào cũng hăng say phát biểu để được cô thưởng những bông hoa điểm mười. Không khí lớp học lúc nào cũng sôi nổi bởi những trò chơi hấp dẫn mà bổ ích. Khi bác trống già vang lên những tiếng giòn giã báo hiệu giờ ra chơi đã đến, lũ học sinh chúng tôi lại nhanh chóng gấp sách vở để ùa ra sân trường. Tán lá rộng lớn của cây bàng, cây phượng che mát cho chúng tôi và xua đi cái nóng mùa hè. Ai nấy đều đang hòa mình vào những cuộc vui, chẳng hề để ý giọt mồ hôi đã vương trên gò má ửng hồng. Có lẽ khi ấy tôi đã sống những giờ phút ngây ngô và hồn nhiên nhất, chẳng phải lo âu, suy nghĩ về những điều sắp đến.

Xem thêm: Nước Nào Có Phần Thuộc Địa Ở Châu Phi Rộng Lớn Nhất Ở Châu Phi?

Những ký ức về mái trường sẽ trở thành hoài niệm tuyệt đẹp luôn đi theo tôi suốt cuộc đời. Nó như miền không gian trong trẻo và tươi sáng, mở ra cánh cửa của tình yêu tri thức và niềm vui bè bạn.